Từ
Hài viết: "Phong
thủy, còn gọi
là Kham D. Một loại
mê tín ở nước
Trung Quốc cổ. Phong
thủy cho rằng hình
thể, hướng gió,
dòng chảy xung quanh
nhà ở hoặc
mồ mả, có thể
đem đến họa
- phúc cho người
ở hoặc cho người
chôn".
Từ
Nguyên viết: "Phong
thủy, chỉ địa
thế, phương hướng
đất nhà ở
hoặc đất phần
mộ. Thời xưa,
mê tín căn cứ
vào đó để
xem lành dữ, tốt
xấu và nhân
sự".
Mới
đây, Trường
Đại học Đông
Nam Trung Quốc xuất
bản quyển "Nguồn
gốc Phong thủy", Giáo
sư Phan Cốc Tây
trong lời tực có
viết: "Nội dung chính
của Phong thủy là
một loại học
vấn mà người
ta dùng để xử
lý và chọn
lựa hoàn cảnh
ăn ở, cung thất,
chùa chiền, lăng
mộ, thôn xóm...
Phong thủy và hoàn
cảnh ăn ở, ảnh
hưởng chủ yếu
trên ba mặt: 1. Sự
lựa chọn địa
điểm, tức là
tìm một địa
hình thỏa mãn
cả hai mặt tâm
lý và sinh lý;
2. Xử lý vế
mặt hình thái
trong cách bố trí,
bao gồm lợi dụng
và cải tạo
hoàn cảnh thiên
nhiên, hướng
nhà, vị trí,
cao thấp to nhỏ, cửa
ra vào, đường
đi, nguồn cấp
thoát nước...;
3. Trên cơ sở
nói trên, thêm
vào một dấu
hiệu, nhằm thỏa
mãn nhu cầu tâm
lý tránh cái
dữ, lấy cái
lành cho con người".
Học
viện Dân tộc
Trung Nguyên xuất
bản cuốn "Tìm
hiểu sự lành
dữ trong phong thủy
nhà ở", tác
gỉa trong Lời nói
đầu viết: "Trong
vốn kiến thức
lâu đời của
Trung Quốc, có một
môn học gọi
là Kham D, thông
thường gọi là
Phong Thủy; nói theo
ngôn ngữ hiện
đại là "Khoa
học và mối
quan hệ giữa từ
trường trái
đất và con người".
Về nội dung, môn
Phong thủy gồm hai
phần: phần một
là xem xét hình
thái của núi,
phần hai là xem xét
phương và lý
khí.
Chiêm
Ngân Hâm trong "Tri
thức Văn Sử"
số 3/1988 viết: "Cái
gọi là Phong thủy,
là tên thường
gọi của Thuật
xem đất. Theo tập
tục truyền thống
của Trung Quốc, mỗi
khi xây cất đều
phải xem địa
hình có được
Phong thủy hay không,
sau đó mới chọn
địa điểm
thích hợp, tránh
đất dữ".
Học
giả Rosk Kowski khoa Địa
lý Trường Đại
học Newzealand là
một chuyên gia về
nghiên cứu Phong thủy,
trong bài đăng
trên Tạp chí
"Nghiên cứu lịch
sử khoa học tự
nhiên" tháng 1/1989
viết: "Phong thủy
là một hệ thống
đánh giá cảnh
quan nhằm tìm một
địa điểm
tốt lành cho công
trình kiến trúc.
Nó là nghệ
thuật lựa chọn
địa điểm
và bố cục địa
lý của Trung Quốc
thời cổ đại,
không thể căn
cứ vào khái
niệm của phương
Tây mà nói
một cách đơn
giản rằng là
mê tín hay khoa học...
Phong thủy Trung Quốc
được xây
dựng trên ba cơ
sợ: (1) Địa điểm
này có lợi
cho xây nhà hoặc
phần mộ hơn so
với các địa
điểm khác. (2)
Địa điểm
tốt lành chỉ
có thể căn cứ
vào nhữngnguyên
tắc Phong thủy thông
qua việc khảo sát
địa điểm
ấy mà lựa chọn.
(3) Một khi đã
có một địa
điểm như thế,
thì tổ tiên
hoặc con cháu sống
hoặc mai táng ở
địa điểm
ấy sẽ được
hưởng một sự
tốt lành do địa
điểm ấy mang
lại".
Người
nghiên cứu về
Phong thủy ở Trung
Quốc cũng như
ở nước ngoài
rất ít. Các
tài liệu đã
dẫn ở trên có
thể đại diện
cho các quan điểm
chủ yếu ở Trung
Quốc và nước
ngoài. Đại để
có ba phái, người
thì cho là mê
tín, người thì
bảo đó là
học vấn, người
thì nói đó
là hệ thống
đánh giá cảnh
quan.
Chúng
tôi cho rằng, Phong
thủy là một
hiện tượng văn
hóa, một loại
thuật số chọn
lành tránh dữ,
một dân tộc
lưu truyền rộng
rãi, một loại
học vấn về hoàn
cảnh và liên
quan đến con người,
một tổng hợp
về lý luận
và thực tiễn.
Phong thủy có thể
chia làm hai phần
lớn: âm trách
và dương trạch.
Dương trạch là
nơi người sống
hoạt động, âm
trạch là mộ
huyệt của người
chết. Lý luận
về Phong thủy, các
trường phái
hình thể và
trường phái
lý khí. Phái
hình thể nặng
về hình thái
sông núi mà
luận lành dữ;
phái lý khí
lại nặng về
âm dương, quaí
lý để luậnlành
dữ. Hạt nhân
của Phong thủy là
"sinh khí". Khái
niệm của nó
vô cùng phức
tạp, đề cập
đến long mạch,
minh đường, huyệt
vị, dòng chảy,
phương hướng...
Nó
có rất nhiều
điều kiêng cữ,
rất cẩn thận
với thời gian, phương
vị, địa điểm.
Học thuyết về
âm trạch mang đậm
màu sắc mê
tín, đầu độc
dân chúng rất
nặng. Lý luận
về dương trạch
và thực tiễn,
có tính hợp
lý nhất định,
có thể biến
hủ lậu thành
thần kỳ. Việc
nghiên cứu Phong thủy
ở giai đoạn đầu,
cần phải đi sâu
thêm.
Phong
thủy mà người
ta thường gọi
trên thực tế
bao gồm hai ý. Có
khi chỉ phong cảnh
tốt, địa hình
tốt. Khi đi chơi
trên sông Ly, người
ta thường buột
miệng khen: "Phong thủy
đẹp". Có khi
phong thủy là để
chỉ thuật hong thủy,
tức là lý
luận và thực
tiễn Phong thủy. Ví
dụ, người ta
nói ông này
hay ông nọ giỏi
Phong thủy, ông Mỗ
nghiên cứu Phong thủy,
ông Mỗ kiếm
cơm bằng Phong thủy.
Nghiêm
túc mà nói,
Phong thủy khác với
thuật Phong thủy.
Phong thủy tồn tại
khách quan. Thuật
Phong thủy là hoạt
động chủ quan
đối với khách
quan. Bản thể của
Phong thủy là thiên
nhiên, bản thể
của thuật Phong thủy
là con người.
|